Kết quả tìm kiếm cho "nhiều dây hụi"
Kết quả 1 - 12 trong khoảng 209
Chợ phiên của trẻ em là sân chơi mùa hè được một nhóm phụ huynh tổ chức. Nghe qua tưởng chỉ là trò chơi bán hàng, nhưng khi bước vào không gian chợ phiên là cả một quá trình học tập thực tế để trẻ hiểu về giá trị sức lao động, trách nhiệm với việc mình làm từ những trải nghiệm rất thật.
Mấy hôm nay trời lại đổ mưa. Cơn mưa về bất chợt, gió làm xao động hàng dừa sau nhà. Tôi ngồi bên hiên nhìn những hạt nước đan dày trước mắt, ký ức về bà nội bất giác ùa về...
Nhà tôi có nguyên một “gia phong” bắt đầu từ mâm cơm. Má hay nói: “Con người ta học điều đầu tiên cũng từ cái ăn”. Bởi vậy trước khi biết cầm đũa cho gọn, tôi đã được dạy khoanh tay mời cơm ông bà, cha mẹ. Mời phải đàng hoàng, nhìn vào người lớn chớ không lí nhí cho có lệ. Có bữa ham chơi chạy vô ngồi xuống ăn trước, chưa kịp cầm chén thì má gõ nhẹ đầu đũa vào tay: “Mời đi con. Ăn cơm cũng là học làm người”.
Cơ quan chức năng xác định, từ tháng 1/2023 đến tháng 5/2025, Mai Anh Việt và đồng phạm đã tổ chức đánh bạc trên không gian mạng với tổng số tiền sát phạt hơn 4.000 tỷ đồng.
Nhiều người già ở quê sống lặng lẽ trong những mái nhà thưa dần tiếng nói cười. Con cháu mưu sinh xa xứ. Niềm vui của họ mỗi ngày đôi khi chỉ là tiếng xe quen ghé trước sân nhà hay cuộc gọi từ phương xa.
Có những ngày đi xa, giữa phố xá ồn ào, ăn đủ thứ sơn hào hải vị, vẫn thấy thiếu một cái gì đó rất nhỏ. Đó có thể chỉ là một tô canh chua đúng vị, một nồi canh rau tập tàng nấu vội, hay đơn giản là mùi canh cua rau đay, canh cải xanh cá lóc thoảng qua trong trí nhớ. Những món canh ấy không chỉ để giải nhiệt mùa nắng, mà còn giữ lại một phần ký ức, một phần quê nhà trong mỗi người.
Bản tin tổng hợp những tin tức thế giới nổi bật trong 24 giờ qua.
Du khách bất ngờ và hút mắt trước vẻ đẹp của loài rau nhót mặn mọc dày, phủ tím những cánh đồng muối hai bên đường ven biển Nghi Sơn - Cửa Lò.
Những chiếc ghe hàng chân quê có từ mấy chục năm trước, tưởng lùi xa. Thế nhưng, trên dòng sông, con rạch vẫn còn bắt gặp hình ảnh thân quen này như gợi bao niềm nhớ một thời dĩ vãng.
Khi sắc chàm đằm thắm của người Dao, hoa văn thổ cẩm rực rỡ và nét bụi bặm từ những chiếc quần jean cũ tình cờ “gặp gỡ”, chúng đã làm nên sức hút đặc biệt cho những chiếc túi handmade của cô giáo Triệu Thị Đào, giáo viên Trường Tiểu học Minh Khai, phường Hà Giang 2. Bằng trái tim nặng lòng với bản sắc, cô giáo trẻ không chỉ thổi hồn đương đại vào di sản, mà còn đang lặng lẽ “gieo mùa xuân” lên từng nếp vải quê hương.
Cả năm bận rộn, phải đến những ngày giáp Tết tôi mới thu xếp được chuyến về thăm má. Căn nhà cũ vẫn vậy, thấp thoáng mùi khói bếp, mùi nắng hong ngoài hiên, mùi Tết chộn rộn từ những điều quen thuộc đến mức chỉ cần bước qua cửa là thấy lòng mình dịu xuống.
Miệt mài trên những nẻo đường xuôi ngược, tôi cảm nhận rõ không khí nô nức chào năm mới. Giữa sự tươi mới của đất trời, lòng người có chút nhớ về những ngày đón Tết xưa đơn sơ mà ấm áp.